
Đăng bởi | 14:49 | 27/05/2025
Giữa công trường, không vang tiếng khoan dây,
Không rực sáng như dòng điện đêm ngày,
Có dáng áo trắng đi về lặng lẽ,
Giữ bình yên cho bao trái tim này.
Họ chẳng hỏi nhiều điều to lớn,
Chỉ cần anh khỏe mạnh, chị bình yên,
Một lời khuyên, một nụ cười nhân hậu,
Cũng đủ làm ấm cả một ca đêm.
Bàn tay ấy, không lắp dây cầu dao,
Mà bắt mạch, nâng từng ly nước ấm,
Mỗi bước chân thợ điện thêm vững chãi,
Có phần công người đứng phía sau thầm.
Giữa dây chuyền, cột trụ, và công suất,
Họ là nhịp đập nhắc nhở an toàn,
Là người bạn, người thầy, người gác cửa
Cho ánh đèn luôn được sáng bình an.
Xin một lời, tặng người không tên gọi,
Người chăm lo chẳng cần đến vinh quang,
Một ngành điện mạnh từ tim – trí – lực,
Cũng nhờ người giữ khỏe giữa gian nan.




Đã đánh giá xong. Cảm ơn bạn đã đánh giá cho bài viết
Đóng